CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 17

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 17

Đồng Thiên Ái thở phì phì chạy ra khỏi quán chụp ảnh , đối với tiếng gọi ầm ỉ bên cạnh nàng coi như mắt điếc tai ngơ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn lúc này vo thành một nắm, đôi lông mày lá liễu ảo não nhéo lại một chỗ.
Phi như bay ra khỏi studio chết tiệt, chẳng thèm quay đầu lại một lần, trong lòng buồn bực đến nỗi nói không nên lời.
Tức mình, nàng tự oán trách: “Đồng Thiên Ái,mày thật là đại ngu ngốc!”
“Tại sao lại hành động theo cảm tình như vậy chứ! Việc gì phải cùng cái tên đại lợn giống kia tranh cãi so đo ! Đáng nhẽ phải coi hắn là cục phân ! ”
“Không, không đúng, Phân thì còn ảnh hưởng đến không khí! Hắn chính là chân không!”
Bây giờ thì thảm rồi, đang đâu đánh mất 1 công việc tốt như vậy! Giờ nhất định phải tìm hai công việc may ra mới có thể đền bù!
Ôi giời ơi ——
Càng nghĩ càng tức, Đồng Thiên Ái lúc này thật muốn giết người!
Tất cả là tại hắn! Tất cả là tại cái Tần Đại tổng giám đốc chết tiệt kia! Chuyện này sỡ dĩ cũng do hắn mà ra!
Cái đồ nam nhân biến thái, nhàn nhã quá nên lúc nào cũng chỉ muốn cùng đám nữ nhân xung quanh động dục , Sớm muộn gì cũng bị AIDS cho xem!
Đồng Thiên Ái đứng một chữ nổi điên, ai oán nguyền rủa, hét lớn một tiếng: “A ——”
Xét cho cùng vẫn không thể làm gì hắn, miệng méo xẹo, hai mắt dấy lên ngọn lửa hừng hực
Đồng Thiên Ái! mày cứ tự trách mình như vậy thì được ích lợi gì! Cố gắng lên! GO!
Nàng tự an ủi mình, cơ mà vừa xoay người bước được vài bước liền lập tức dừng lại, xoay người lại một trăm tám mươi độ.
Nãy chạy nhanh quá, nàng cư nhiên quên mất còn cái ba lô!
Ở trong đó tiền còn đủ mua mấy thứ đây!
Khẽ cắn môi, nhanh như gió phi vào studio,mặt mày xám ngắt cầm ba lô vọt ra.
Đi xa được một lúc, Đồng Thiên Ái lúc này mới vừa đi vừa lấy ra trong ba lô , đăm chiêu suy nghĩ mà lẩm bẩm nói, “Tháng nầy không thể lãng phí nữa, bắt đầu từ ngày mai phải tiết kiệm, thắt chặt chi tiêu!”
Chiếc xe Benz màu đen vẫn theo đuôi phía sau nàng, trên con dốc thật dài chậm rãi đi về phía trước.
Tần Tấn Dương ngồi ở trong xe, hai tròng mắt lóe tinh quang, nhìn tiểu nữ nhân đang buồn bực cúi đầu bước đi trên đường
Đưa tay ấn nút, cửa sổ xe tự động hạ xuống. Một tay tùy ý nắm tay lái, một tay khác đặt tại cửa sổ xe
Hắn nhếch môi , nhấn loa chộc nàng, “BÍP ”
“…” Đồng Thiên Ái hiển nhiên bị dọa cho sợ , vuốt vuốt ngực, cũng chẳng quay đầu lại, chỉ tránh sang bên đường.
Tần Tấn Dương nhíu nhíu lông mày, Tiếp tục nhấn loa, “BÍP ”
Đồng Thiên Ái vừa tránh, mắt liếc qua con đường. Khoảng cách này, cho dù là xe loại lớn, cũng vẫn đi được mà!
“BÍP” phía sau tiếng kèn không sợ làm phiền người khác lại vang lên.
“Có xe rất oách sao?” Đồng Thiên Ái tức giận lầm bầm một tiếng, không thể nhịn được nữa quay đầu lại quát, “Ta không phải là đã nhường đường sao?”
Một đôi mắt to trong suốt , liếc thấy phía sau xe, trên mặt hiện lên một tia chán ghét.
Benz? Hay là CLK-GT! Như vậy lại thích đùa bỡn bản cô nương a? Ngẩng đầu, nhìn lại thấy nam nhân trong xe …
==
Trong khoảnh khắc, nàng nhăn mày, “Tại sao lại là anh!”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s