CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 37

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 37

Tay vội vàng tiếp nhận phần cơm chiên, hương thơm mê người phiêu tán tới khoảng mũi, bụng nàng bắt đầu “Ọc ọc ọc” phát ra âm thanh kháng nghị.
Đồng Thiên Ái hé ra khuôn mặt đỏ bừng, bàn tay bất an nắm chặt gói to, e lệ cúi đầu, không dám nhìn lại anh.
Nàng muốn chết quá!
Cư nhiên tại thời khắc mấu chốt như vậy, lại làm trò cười cho thiên hạ!
Nàng thật muốn đào một cái hố, sau đó đem chính mình ném vào!
Tiêu Bạch Minh nghe tiếng “Ọc… Ọc… Ọc…”, trong ánh mắt hiện lên một tia thương cảm.
Chậm rãi vươn tay, giống như một ông anh cả, vuốt vuốt tóc nàng, thản nhiên nói:
“Em chắc đã đói bụng, nhanh đi ăn đi! Ngoài này có chút lạnh, vào nhà đi!”
Đồng Thiên Ái cảm động, ngẩng đầu nhìn anh, nhìn thấy đáy mắt thâm thúy của anh.
Lời nói săn sóc của anh , ánh mắt ôn nhu, cả người không thể tự kềm chế.
“Cám ơn anh, Bạch Minh ca……” – Tuy rằng những lời này, đêm nay nói nhiều lắm rồi, nhưng là, nàng thật sự thật sự muốn cảm ơn anh……
Tiêu Bạch Minh gật gật đầu, hướng nàng mỉm cười:
“Đi mở cửa đi! Nhìn em đi vào, anh mới xuống lầu!”
Đồng Thiên Ái với ba lô tiếp tục tìm kiếm chìa khóa, lần này cư nhiên một phát tìm được ngay!
Đi đến cửa phòng mình, mở cửa ra, nàng xoay người nhìn Tiêu Bạch Minh, chỉ chỉ phần cơm chiên trong tay, giơ lên nét cười rạng rỡ.
“Bạch Minh ca, lần sau đến lượt em mời anh xem phim nhé!” Đồng Thiên Ái cố lấy hết dũng khí nói.
Tiêu Bạch Minh trầm tĩnh, như cũ thản nhiên tươi cười. Nhưng giấu sau nụ cười thản nhiên, lại là một tia nhảy nhót cùng với sung sướng.
Kính đen hạ hai tròng mắt, lóe hào quang.
“Không…… Không cần……”
Ách? Không cần?
Đồng Thiên Ái lập tức hé ra nét mặt khóc tang, Bạch Minh ca cự tuyệt nàng!
“……” – Cúi đầu, nàng khó nén mất mát – “Kia……Em đi vào đây…… Bạch Minh ca……Gặp lại sau nha……”
Tiêu Bạch Minh nhịn không được cười ra tiếng, vội vàng kêu tên nàng:
“Thiên Ái!”
Nhìn nàng hồ nghi quay đầu nhìn về phía mình, lại nhẹ nhàng mà nói,“Ý anh là em không cần mời ta, vẫn là anh mời em xem phim! Như vậy đi, ngày mai em có rảnh không?”
Nguyên bản nàng đang hạ tâm tình, nghe xong lời nói nói, đột nhiên trở nên tinh không vạn lí.
Đôi mắt to trong suốt mửo to như mảnh trăng rằm, tán đi vẻ lo lắng, giống như chú mèo con đáng yêu.
Dường như sợ không kịp, nàng không chút nghĩ ngợi, vội vàng nói:
“Có có ! Ngày mai đi! Ngày mai em rảnh!”
Tiêu Bạch Minh nhìn bộ dáng khẩn trương của nàng, lại là ngạc nhiên cười:
“Ừ! Tốt lắm! Ngày mai em còn phải làm thêm ở quán ăn nhanh đúng không? Vậy buổi tối đi? Chúng ta xem phim vào tám giờ tối nhé! Thế nào?”
“Được ạ……” – Đồng Thiên Ái không có gì dị nghị.
Nhìn Tiêu Bạch Minh đi xuống thang bộ, Đồng Thiên Ái mới đóng cửa lại, dựa vào cánh cửa, hé ra khuôn mặt tươi cười đến vặn vẹo.
Thật tốt quá! Quá tuyệt vời! Ông trời đúng là có mắt!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s