CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 7

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 7

Nữ nhân nghe thấy lời Đồng Thiên Ái châm biếm , vẻ mặt nhất thời kinh ngạc. Há hốc mồm, cứng họng nhìn nàng, vừa quay đầu liếc mắt nam nhân bên cạnh.
Thật không thể tin được, đường đường thủ tịch tổng giám đốc Đài Loan Tần Tấn Dương, nàng cư nhiên đem ra gọi là “Nhân tình” !
Tần Tấn Dương đưa tay day day huyệt thái dương, đối với việc nàng ưu ái gọi hắn như vậy, không cách nào gật bừa.
“Tiểu muội à, ngươi có biết mình đang nói cái gì không!” Nữ nhân nọ ngạo nghễ liếc mắt nhìn về phía nàng, cố ý ưỡn ngực. Đầu ngón tay nghịch ngợm lọn tóc dài cuộn sóng , lộ ra vẻ phong tình.
Đồng Thiên Ái nhìn nàng, hai bầu vú căng tròn, vóc người với đường cong hoàn mỹ , móp méo miệng. Nhún nhún vai, không sao cả, nàng đối với vóc người khô quắt của mình luôn luôn tự biết rõ.
“OK! ta xin nói ngắn gọn!”
“Đầu tiên ta muốn nói cho tỷ tỷ ngốc nghếch này rõ nhé, ta không phải cố ý muốn làm phiền đến hảo sự của tỷ cùng nhân tình đâu a~~.”
“năm phút thôi , để ta nói xong chuyện cần nói, ta lập tức rời đi. Tuyệt đối sẽ không ở lâu đến nửa giây !”
Nếu không phải vì bài báo kia, làm gì có chuyện nàng phải ở đây nhìn tên cuồng biến thái này!
Nữ nhân đang vênh váo tự đắc, nghe được hai chữ “ngốc nghếch ” ,dung nhan diễm lệ lập tức tái xanh. Cô ta dám nói nàng “ngốc nghếch” !
“Tấn Dương…” trừng mắt nhìn Đồng Thiên Ái một cái, nữ nhân nọ ngay sau đó cả người dựa hẳn vào thân Tấn Dương. Dán bên tai của hắn thì thầm: “Bảo cô ta đi ngay đi…”
Chẳng rõ tại sao nàng lại cảm giác tâm thần không yên, giác quan thứ sáu nói cho nàng biết, tiểu nữ nhân từ đâu xông vào, làm hỏng chuyện tốt của nàng, rất có khả năng ảnh hưởng đến địa vị của nàng nữa.
Vì bảo vệ quyền uy, nàng phải hành động trước, ức chế tiểu nữ nhân này!
Đồng Thiên Ái mở to hai mắt nhìn, nữ nhân này kiếp trước là xà sao!
Thân thể của nàng lại có thể mềm thành như vậy a! Càng ngày càng có cảm giác buồn nôn, Đồng Thiên Ái nuốt nước bọt ực một cái, thấy dạ dày như sôi lên, cơ mà nàng phải cố kìm chế, điều hoạ cái dạ dày dịu xuống.
“Tần…”
Ách!
==
Hắn tên … gì nhỉ?
Đồng Thiên Ái khóe miệng giật giật , “Tần Đại tổng giám đốc, bây giờ ngươi hãy nói cho ta biết, trò chơi của ta đã xong, từ nay ta với ngươi không can hệ. Ta đây sẽ rời đi ngay, các ngươi cứ tiếp tục!”
“Kết thúc?” Tần Tấn Dương gạt bàn tay nữ nhân đang vuốt ve mình ,mặt lấp lánh ý cười, đi tới chỗ đồng Thiên Ái.
Ngu ngơ nhìn nam nhân trước mắt, trong lúc nhất thời cứ đứng nguyên tại chỗ, bỗng nhiên liếc về phía Đồng Thiên Ái, nữ nhân nọ vốn dĩ mang dung nhan động lòng người , vì ghen tị mà nay trở nên xấu xí dữ tợn.
Đồng Thiên Ái thấy hắn hướng mình tiến tới gần, theo phản xạ lui lại một bước.
Ánh mắt của hắn quá trực tiếp, cũng quá sắc bén, tựa giống như nhìn thấy nàng lúc này… không mặc quần áo a~…
Vừa nghĩ tới không mặc quần áo, lại nghĩ đến buổi tối đáng chết kia! Đồng Thiên Ái khuôn mặt trắng nõn , như được lửa hun đốt, đỏ bừng.
“Ngừng!Đừng tiến lại đây nữa! Ta có…” nàng lấy tay thế thủ trước người, cự tuyệt không cho hắn nhích thêm
Tần Tấn Dương quả nhiên dừng lại, khoảng cách với nàng ước chừng ba bước chân: chân nhịp nhịp, hai tay khoanh trước ngực nhìn nàng, “Ngươi có cái gì?”
“Ta.. ta có…” Trong đầu không nghĩ được gì, vô thức thốt lên, “Ta có chứng sợ con trai! Nam nhân nếu đứng quá gần, ta sẽ dị ứng, nghiêm trọng nhất chính là hô hấp khó khăn!”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s